HỒ SƠ CHUYÊN ÁN LƯU SIÊU: KẺ THÁCH THỨC ĐỊNH MỆNH VÀ HÀNH TRÌNH ĐỀN TỘI

Huang
0

Biên tập. Liz Quiehui - Lý Thu Tuệ

Đây là một vụ án xảy ra tại Hàng Châu, thủ phủ tỉnh Chiết Giang. Trên đường Văn Tam, quận Tây Hồ, có một tòa nhà nơi từng xảy ra một sự việc đau lòng. Thủ phạm là một kẻ có tâm lý bất ổn, luôn tìm thấy sự hưng phấn sai lệch khi thực hiện hành vi xâm phạm đến tính mạng của những nạn nhân xấu số.

Ngày 22 tháng 2 năm 1999, tức mùng 7 Tết Nguyên Đán, kỳ nghỉ Tết vừa kết thúc, mọi người bắt đầu quay lại làm việc. Tại tòa nhà trên đường Văn Tam, một nhân viên bảo vệ đang tuần tra định kỳ. Vì vẫn còn trong dịp đầu năm nên cả tòa nhà gần như vắng lặng.




Khi lên đến tầng 11, anh bất ngờ ngửi thấy một mùi lạ. Lần theo dấu vết, anh đi vào khu vực đang thi công và phát hiện dưới bồn rửa tay trong nhà vệ sinh có một túi len màu trắng chứa đầy thứ gì đó. Vì tò mò, anh kiểm tra rồi cúi xuống mở túi ra.

Cảnh tượng trước mắt khiến anh bàng hoàng. Bên trong là dấu vết của một vụ án đặc biệt nghiêm trọng. Làm bảo vệ nhiều năm nhưng anh chưa từng chứng kiến sự việc nào nặng nề như vậy.

Quá sợ hãi, anh lập tức báo cơ quan chức năng. Sau khi phong tỏa hiện trường, công tác điều tra nhanh chóng bắt đầu. Nạn nhân là một phụ nữ, trên cổ có dấu vết bị siết. Ngoài chiếc túi len, hiện trường không còn giấy tờ hay vật dụng cá nhân nào.

Cơ quan pháp y nhận định nạn nhân từng bị tấn công. Cảnh sát cũng trích xuất được ADN của một người đàn ông. Các dấu vết tại hiện trường cho thấy thủ phạm đã có những hành vi cực kỳ tàn nhẫn nhằm tiêu hủy vật chứng. Nguyên nhân tử vong được xác định là do bị tác động vào vùng cổ dẫn đến ngạt thở.

Danh tính nạn nhân nhanh chóng được xác định là cô Lưu Tiểu Cô, nữ kế toán làm việc ngay trong tòa nhà này. Từ các dấu vết, cảnh sát xác nhận cô đã gặp chuyện vào tối 3 ngày trước.

Sau khi kiểm tra các nhân viên, một người nhanh chóng lọt vào tầm ngắm: Lưu Siêu. Ngày 19 tháng 2, gần như chỉ có cô Lưu đi làm. Ngoài ra, sau ca trực hôm đó, hắn rời đi mà không báo trước và không ai biết hắn ở đâu.

Một đồng nghiệp cho biết tối hôm đó, hắn từng vội vã vay tiền. Cảnh sát khám xét nơi ở của hắn và phát hiện nhiều dấu vết sinh học lạ rải rác. Hàng xóm cũng nói đã vài ngày không thấy hắn xuất hiện.





Kết quả giám định cho thấy ADN tại nơi ở thuộc về nạn nhân Lưu Tiểu Cô. Dấu vân tay thu được trong tòa nhà cũng trùng khớp với dấu vân tay trên chiếc túi tại hiện trường. Một số đồ dùng cá nhân của hắn cũng đã biến mất.

Cảnh sát khẳng định thủ phạm đã bỏ trốn. Nghi phạm Lưu Siêu (SN 1976) tại huyện Thái Thuận, tỉnh Chiết Giang. Năm đó hắn 23 tuổi, làm bảo vệ tại tòa nhà nơi xảy ra vụ án.

Lưu Siêu lớn lên trong một gia đình bình thường, có 5 chị gái và 1 anh trai. Ba mẹ đều là nông dân, hắn là con út. Từ nhỏ, hắn từng được xem là ngoan ngoãn. Tuy nhiên, khi bước vào tuổi dậy thì, tính cách của hắn dần thay đổi theo hướng lệch lạc do tiếp xúc với những ấn phẩm không lành mạnh. Hắn bắt đầu có những hành vi quấy nhiễu người thân nhưng gia đình lại bao che, cho rằng đó chỉ là trò nghịch ngợm.

Sự chiều chuộng thái quá khiến hắn không quan tâm đến hậu quả, tính cách trở nên bất ổn và chỉ cảm thấy thỏa mãn khi phá hoại thứ gì đó. Sau khi bị đuổi học vì quấy rối bạn học, năm 1995, gia đình cho hắn nhập ngũ với hy vọng môi trường quân đội sẽ rèn luyện lại tính cách.

Tuy nhiên, tại đơn vị, hắn thường xuyên nổi nóng, xung đột với cấp trên nên bị chuyển xuống bộ phận hậu cần, làm việc tại lò mổ. Tại đây, thay vì cảm thấy sợ hãi, hắn lại thấy hào hứng khi chứng kiến việc sát hạ.i gia súc. Hắn bắt đầu mơ tưởng về việc thực hiện những hành vi tương tự trên con người.

Năm 22 tuổi, Lưu Siêu bị trục xuất khỏi đơn vị vì vi phạm kỷ luật. Sau đó, hắn đến Hàng Châu tìm việc, thường xuyên viết thư kể lể với đồng đội cũ. Sau khi bị bạn gái chia tay, suy nghĩ nguy hiểm trong hắn bắt đầu bùng phát. Hắn muốn thử cảm giác phạm tội.

Hắn lừa dối hồ sơ để làm bảo vệ tòa nhà ở Tây Hồ. Mỗi ngày nhìn người ra vào, hắn nảy sinh ý định xấu. Từng có lần hắn định ra tay với một phụ nữ trong nhà vệ sinh nhưng thất bại do nạn nhân cảnh giác.

Tối mùng 4 Tết năm 1999, cô kế toán Lưu Tiểu Cô quay lại công ty mượn đèn pin vì nhà mất điện. Lưu Siêu vốn đã có ý đồ với cô từ trước. Hắn lừa cô vào khu vực vắng vẻ rồi ra tay tước đoạt mạng sống của cô. Sau khi thực hiện hành vi xâm hại, hắn mang nạn nhân lên tầng 11 đang thi công để tiêu hủy dấu vết một cách tàn nhẫn.

Đáng phẫn nộ hơn, hắn còn thực hiện những hành vi kỳ dị để "thử nghiệm" cảm giác trên cơ thể nạn nhân trước khi gom đồ đạc bỏ trốn.

Trong lúc điều tra, cảnh sát bất ngờ nhận được lá thư của Lưu Siêu. Hắn mô tả chi tiết tội ác của mình, tuyên bố làm việc đó chỉ vì thú vui và thách thức cơ quan chức năng. Sự ngông cuồng này khiến cảnh sát quyết tâm phải bắt bằng được hắn.

Suốt thời gian lẩn trốn hơn 1000km, hắn dùng tên giả, ngủ gầm cầu, lục thùng rác nhưng vẫn không ngừng gửi thư khiêu khích. Hắn tự chế vũ khí từ súng thể thao và gây ra hàng loạt vụ tấn công người đi đường ở Vũ Hán để "thử súng".

Hắn tiếp tục gây thêm một vụ án khác tại khách sạn ở Giang Sơn. Nạn nhân là nữ tiếp tân Dương Anh. Sau khi gây án cùng một đồng phạm, hắn giấu nạn nhân dưới gầm giường rồi bỏ trốn đến Phúc Kiến. Tại đây, hắn viết thư kể lại vụ án cho cảnh sát, mục đích là bán đứng đồng phạm để đòi tiền thưởng. Hắn còn ra điều kiện cảnh sát phải chuyển tiền vào tài khoản giả cho hắn để đổi lấy thông tin.

Trong 5 năm, hắn lang thang khắp nơi, liên tục gây ra các vụ cướp, tấn công phụ nữ ở Cát Lâm, Vân Nam. Cảnh sát Hàng Châu đã kiên trì rà soát quê quán và những nơi hắn đi qua hàng chục lần.

Lưu Siêu dường như rất sợ bị lãng quên. Hắn liên tục gửi thư cho đồng đội cũ, khoe khoang mình gia nhập tổ chức bí mật, được huấn luyện thành "cỗ máy" và sẽ sớm đạt được "thành công" khiến mọi người kinh ngạc.

Tháng 7 năm 2005, sau 2.000 ngày truy đuổi, cảnh sát nhận được tin báo về một người đàn ông nghi vấn tại Thọ Ninh, Phúc Kiến. Sau khi bí mật xác nhận, lực lượng chức năng đã tổ chức vây bắt chớp nhoáng khi hắn đang đứng trước một siêu thị. Trong người hắn vẫn thủ sẵn vũ khí đã lên đạn.

Tại nơi ở của hắn, cảnh sát thu giữ thêm vũ khí, đạn dược và nhiều đĩa phim về chủ đề tội phạm – công cụ giúp hắn học cách lẩn trốn suốt 5 năm.

Trong các buổi thẩm vấn và trả lời báo chí, Lưu Siêu tỏ ra vô cùng bình tĩnh và tự mãn. Hắn nói rằng mình thích "phá hủy những thứ đẹp đẽ" và ví hành vi tội ác của mình nhẹ nhàng như việc làm trước đây trong lò mổ.

Tháng 7 năm 2005, Lưu Siêu bị đưa ra xét xử với mức án cao nhất và thi hành ngay lập tức. Con quỷ đội lốt người cuối cùng đã phải trả giá, khép lại nỗi ám ảnh cho gia đình những nạn nhân vô tội.



Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Đăng nhận xét (0)
3/related/default