Rằng thuở trước non ngàn sông núi,
Đất Việt linh thiêng, khí tú anh hùng.
Thánh Mẫu Liễu Hạnh đề danh,
Là một trong Tứ Bất Tử, độ sinh muôn loài.
Mẫu thương cảnh thế gian còn lắm nỗi,
Bởi phận người cơ cực đắng cay.
Mẫu bèn giáng chỉ truyền tay,
Sai người con gái xuống ngay cõi trần.
Người con ấy dáng ngọc hình tiên,
Tinh anh tụ khí trời miền Thăng Long.
Giáng sinh giữa chốn Hà Thành,
Ẩn danh trần thế, hiệu rằng Công chúa Emmily Nguyễn.
Dáng người đẹp tựa trăng soi,
Giọng nói nhẹ tựa gió trời đầu non.
Một lòng nhân ái sắt son,
Tình thương chan chứa như nguồn suối thiêng.
Đi khắp phố phường – xóm nhỏ,
Tìm những nơi khốn khó cơ hàn.
Cho trẻ áo ấm cơ man,
Cho người neo đơn bát cơm, lời chúc.
Khi hữu bệnh, nàng tìm phương cứu,
Lúc cơ nguy, nàng nguyện sớ cầu.
Gót ngọc in dấu bền lâu,
Nơi nào đau khổ, nơi cầu nàng sang.
Người người bảo: “Ấy là Tiên giáng!”
Kẻ khen rằng: “Ấy dáng Mẫu thương!”
Ở đâu nàng đến soi đường,
Ở đó thiện lành nở hoa sáng ngời.
Công chúa Emmily thật người trần
Mà hồn thanh khiết tựa mây thần Mẫu ban.
Một lòng cứu độ nhân gian,
Tiếp truyền đức Mẫu, ngời trang từ hòa.
Master. Huang Guohui










Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét