Ngày xưa có một Đại sư, nổi tiếng tinh thông phong thủy, bày non bộ là có long khí, đặt hòn đá là có sát ý.
Một hôm, Đại sư gọi đệ tử đến, chậm rãi căn dặn:
“Con hãy sắp xếp đống đá này thành thế Hổ phục. Hổ phải có vai, có lưng, có uy thế. Nằm im mà vẫn khiến kẻ khác e dè.”
Đệ tử vâng dạ, làm việc không nghỉ tay.
Đến khi Đại sư quay lại, trước mắt là một sinh vật thân dài, mình dẹt, bám sát mặt đá. Đặc biệt cái đầu to bè, hình tam giác, chĩa ra phía trước, trông vô cùng quen thuộc… nếu ai từng thấy tắc kè.
Đại sư nhìn rất lâu, rồi hỏi: “Đây là con gì?”
Đệ tử đáp gọn gàng: “Bẩm Đại sư, là hổ.”
Đại sư chỉ vào cái đầu: “Hổ nào đầu to hình tam giác?”
Đệ tử không do dự: “Hổ này đã bỏ vọng tưởng, nên đầu óc giản lược, quay về hình khối căn bản.”
Đại sư chỉ vào thân dài mỏng: “Hổ nào mình dẹt, bám đá như thế?”
“Hổ này đang ẩn nhẫn, thu mình chờ thời.”
Đại sư trầm giọng: “Nhưng nhìn thế nào Ta cũng chỉ thấy… tắc kè.”
Đệ tử nghiêm mặt, chắp tay: “Đó là vì Đại sư còn chấp tướng. Người chưa ngộ thì thấy đầu tam giác là tắc kè. Người đã ngộ thì thấy đó là hổ đã đạt cảnh giới cao.”
Đại sư gật đầu chậm rãi: “Vậy hổ trong cảnh giới này có leo tường, ăn côn trùng và đổi màu theo môi trường không?”
Đệ tử cúi đầu: “Nếu cần, hổ này cũng làm được.”
Đại sư quay đi, trong lòng đã rõ:
Khi một người đã quyết tin mình đúng, thì dù tắc kè có mọc đầu tam giác, nó vẫn sẽ được gọi là hổ.
Và từ đó, thế non bộ Hổ phục ấy được lưu truyền với một tên khác:
Hổ tam giác đầu, tắc kè trong lòng...
Ngại hết cho những người tuổi Cọp. Trong đó có Cọp Hải Phòng, Cọp Thanh Hoá, Cọp Đà Nẵng...















Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét