Trong lịch sử Trung Quốc, có một hủ tục từng khiến vô số người khiếp sợ suốt hàng nghìn năm: tuẫn táng — chôn người sống theo người c/h/ế/t.
Theo quan niệm cổ đại, người quyền lực khi c/h/ế/t vẫn cần kẻ hầu người hạ ở thế giới bên kia. Vì vậy, những người từng phục vụ họ lúc còn sống sẽ phải tiếp tục “đi theo” sau khi chủ nhân qua đời. Người bị chọn tuẫn táng thường là phi tần, cung nữ, nô lệ, thậm chí có thời kỳ còn là các thiếu nữ đồng trinh dùng để “trấn yểm” cho lăng mộ.
Tục lệ này xuất hiện từ thời Nhà Chu và nhanh chóng trở thành một trong những hình thức mai táng đáng sợ nhất lịch sử. Khi hoàng đế băng hà, những phi tần không được sủng ái hoặc không có thế lực chống lưng thường sẽ bị chọn để chôn theo.
Có người bị ép t/ự/s/á/t, có người bị đầu độc. Cũng có người bị chôn sống.
Đến thời Tần Thủy Hoàng, tục tuẫn táng được cho là đạt tới mức độ khủng khiếp nhất. Số người bị chôn cùng ông đến nay vẫn không thể thống kê chính xác.
Nhiều năm sau, khi các nhà khảo cổ nghiên cứu những thi hài trong cổ mộ, họ phát hiện rất nhiều bộ xương có tư thế vô cùng kỳ lạ: tay chân co quắp, thân thể vặn xoắn như đang giãy giụa trong đau đớn. Các nhà nghiên cứu cho rằng khi cửa lăng bị niêm phong, những người phụ nữ ấy đã hoảng loạn tìm cách thoát thân trong vô vọng. Không khí bên trong nhanh chóng cạn kiệt, và họ c/h/ế/t dần vì ngạt thở trong bóng tối tuyệt đối.
Vào thời Nhà Minh, hình thức phổ biến nhất là tr/e/o c/ổ. Ngoài ra còn có uống thuốc độc hoặc ban c/h/ế/t trước khi nhập táng. Những phi tần được chọn sẽ nhận rượu độc, dải lụa trắng hoặc dao để tự kết liễu đời mình trước khi bị đưa xuống mộ. Một số người bị chuốc thuốc mê, trói chặt tay chân rồi bẻ cơ thể thành tư thế cố định trước khi đem chôn. Có nơi còn dùng thủy ngân vì người xưa tin rằng ai c/h/ế/t vì nhiễm độc thủy ngân thì thi thể sẽ lâu phân hủy, hàng trăm năm sau vẫn giữ được hình dạng như lúc còn sống.
Đến thời Chu Nguyên Chương, tục tuẫn táng từng bị gián đoạn trước đó lại được khôi phục trong hoàng tộc. Mãi đến khi Minh Anh Tông lên ngôi, tục tuẫn táng mới chính thức bị bãi bỏ vì quá tàn nhẫn và vô nhân đạo.
Sau khi hủ tục này biến mất, số phận các phi tử trong hậu cung cũng dần thay đổi. Những người không có con cái hoặc địa vị sẽ không được rời cung, nhưng họ được sắp xếp sống tập trung và được triều đình chu cấp cuộc sống. Dù mất đi quyền lực, cung điện và cuộc sống xa hoa. Với nhiều người, được sống sót sau khi hoàng đế qua đời đã là một “ân huệ” lớn nhất của số phận.

