Vào ngày 29/4/1930, tại làng Yeongcheon, tỉnh Chungcheong Nam (Hàn Quốc), một người phụ nữ lên núi hái thảo dược đã phát hiện một thithe thiếu niên bị vùi trong đống lá rụng, toàn thân bầm tím, khuôn mặt biến dạng nghiêm trọng và nguyên nhân TV được xác định là n.g.ạ.t thở. Qua điều tra, nạn nhân được xác định là cậu bé Park Chang-soo (khoảng 16 tuổi), vốn mất tích từ ngày 26/4. Hai nghi phạm là bà chủ trọ Ko Ok-dan và người làm Cho Ki-jun bị bắt và khai rằng đã đưa cậu bé lên núi, đ.á.n.h đ.ậ.p và s.i.ế.t c.ổ bằng khăn tắm. Tòa án sơ thẩm tuyên bà Ko Ok-dan 15 năm tù và Cho Ki-jun 10 năm tù vì tội g.i.ế.t người.
Tưởng là vụ án đã khép lại, nhưng khoảng 6 tháng sau, ngày 18/10/1930, cậu bé Park Chang-soo bằng xương bằng thịt bất ngờ trở về làng và đứng trước cửa mẹ mình, khiến người dân sững sờ. Cậu giải thích rằng mình đúng là bị đưa lên núi, bị đánh nhưng không bị s.i.ế.t c.ổ bằng khăn như lời khai; sau đó tự thoát và sống lặng lẽ ở nơi khác trong hơn nửa năm vì sợ bị trả thù. Sự kiện khiến cảnh sát và tòa án phải xem xét lại: hai người từng bị kết án có thể đã vô tội, và thithe ban đầu không rõ danh tính khiến toàn bộ kết luận “g.i.ế.t người” bị lung lay.
Cho tới ngày 30/6/1931, hai bị cáo được tuyên miễn trách do thiếu chứng cứ vì người sống lại là Park Chang-soo – tức nạn nhân và nghi vấn về danh tính thithe ban đầu xuất hiện rất lớn. Vụ án mở ra nhiều câu hỏi lớn: Vì sao thithe bị “nhận” là Park trong khi người thực sự là Park vẫn sống? Vì sao mẹ của Park ban đầu khẳng định đó con mình rồi lại nói không? Vì sao cảnh sát Nhật Bản thời đó lại vội vàng khép lại vụ án? Tất cả dẫn đến sự bất lực trong điều tra và nỗi ám ảnh trong lịch sử tư pháp Hàn Quốc.
Nói cách khác, đây không chỉ là một vụ án mạng thông thường mà là “kỳ án” nơi nạn nhân được nhận là đã c.h.ế.t, bị g.i.ế.t rồi… tự trở về sống. Làm rõ mọi chuyện vẫn hơn 90 năm trôi qua vẫn chưa có lời giải trọn vẹn. Nhiều người tin rằng danh tính thithe ban đầu chưa bao giờ được xác minh đúng cách; nhiều lời đồn đoán về việc “nhầm người” hoặc “chuyển x.á.c”. Vụ việc cho thấy rõ sự thiếu sót của hệ thống điều tra lúc bấy giờ, cả trong việc xác định danh tính nạn nhân và đảm bảo tính minh bạch trong tố tụng.









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét