Bước chân vào chốn rừng sâu núi thẳm, nơi ánh sáng mặt trời cũng phải nhường chỗ cho những tán cây già cỗi âm u, có một nguyên tắc sống còn mà dân đi rừng lão luyện hay người bản địa luôn rỉ tai nhau: Hãy để lại cái tên thật của mình ở ngoài bìa rừng. Dù thân thiết đến mấy, khi đã lọt thỏm giữa đại ngàn, tuyệt đối không được hú hét, gào to tên cha sinh mẹ đẻ của bạn đồng hành (như "Lan ơi", "Hùng ơi", "Tuấn ơi"...) giữa không gian tĩnh mịch ấy. Bởi lẽ, trong thế giới tâm linh đầy bí ẩn của rừng già, cái tên không chỉ là định danh, mà là "chìa khóa" mở cửa phần hồn của mỗi con người.
Người xưa quan niệm rằng, rừng núi thâm u là lãnh địa của các vị Sơn thần, nhưng cũng là nơi trú ngụ của biết bao vong linh, tinh quái tu luyện lâu năm. Những "người khuất mặt" này luôn lẩn khuất trong các hốc cây, bụi rậm, lắng nghe mọi động tĩnh của người trần. Khi tiếng gọi tên thật vang lên, họ sẽ biết đích xác danh tính của kẻ xâm nhập. Một khi đã nắm được tên, họ sẽ đi theo, hoặc dùng tà thuật để "bắt vía", khiến người bị gọi cảm thấy ớn lạnh sống lưng, tâm trí bỗng trở nên mơ hồ, nặng nề như có ai đang đè nặng lên vai.
Hậu quả đáng sợ và ám ảnh nhất của việc phạm húy này chính là hiện tượng "ma giấu" thường được nhắc đến trong những câu chuyện rùng mình. Người bị gọi tên, bị bắt mất một phần hồn vía rất dễ rơi vào trạng thái mê sảng, mất phương hướng hoàn toàn. Có những trường hợp rợn người khi nạn nhân dù chỉ đứng cách đoàn vài bước chân, nhưng như bị một bức màn vô hình che mắt, họ không nghe thấy tiếng đồng đội, cứ lầm lũi đi mãi vào những bụi rậm gai góc, đi vào vách đá dựng đứng mà cứ ngỡ là đường về. Họ lạc lối ngay trong tầm mắt của người khác, tiếng kêu cứu bị nuốt chửng bởi sự im lặng của rừng.









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét