Giữa những năm 1918–1919, thành phố New Orleans (Mỹ) bị bao trùm bởi nỗi sợ hãi khi hàng loạt vụ t.h.ả.m s.á.t bằng 🪓 xảy ra mà không ai biết hung thủ là ai. Các nạn nhân đều là chủ tiệm tạp hóa gốc Ý, bị t.ấ.n c.ô.n.g trong chính ngôi nhà của mình giữa đêm khuya.
Tháng 5/1918, cặp vợ chồng Joseph và Catherine Maggio là những người đầu tiên bị tấn công. Cả hai bị c.h.é.m nát đầu, cổ họng bị c.ắ.t sâu, hung khí là chính chiếc 🪓 trong nhà họ. Cửa không bị phá, chỉ có một tấm gỗ sau bếp bị tháo, cho thấy hung thủ lẻn vào lặng lẽ và hiểu rõ cấu trúc ngôi nhà.
Chỉ ít lâu sau, những vụ t.ấ.n. c.ô..n.g tương tự tiếp diễn. Nạn nhân Louis Besumer và bạn gái Harriet Lowe bị đ.á.n.h khi đang ngủ; rồi đến gia đình Cortimiglia, nơi cô con gái nhỏ 2 tuổi TV thảm khốc. Tất cả đều có điểm chung: hung khí là 🪓, cửa sau bị mở bằng d.a.o cắt gỗ, và không có dấu hiệu trộm cắp.
Đỉnh điểm của nỗi kinh hoàng là vào tháng 3/1919, khi tờ báo Times-Picayune nhận được bức thư ký tên “Người Rìu”. Trong đó, hắn tuyên bố sẽ “ghé thăm” bất kỳ ngôi nhà nào không bật nhạc jazz vào đêm 19/3. Đêm đó, toàn thành phố vang lên tiếng nhạc jazz du dương, lá bùa hộ mệnh cho những người dân New Orleans vào đêm đó. Và hắn đã giữ đúng lời hứa khi không có vụ g.i.ế.t người nào xảy ra cả.
Cảnh sát từng bắt một số nghi phạm, nhưng không ai bị kết án. Tên s.á.t n.h.â.n dường như biến mất sau năm 1919, để lại hơn chục vụ tấn công, sáu người TV và hàng loạt câu hỏi chưa có lời đáp.









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét