Ở cái khúc đường sắt hoang vắng đó, hồi những năm 1930, có một tai nạn kinh hoàng làm cả cộng đồng lặng đi vì đau thương. Một chiếc xe buýt chở học sinh, mười đứa nhỏ cùng tài xế, bị tàu hỏa đâm trúng ngay giữa ngã tư vắng vẻ. Không một ai sống sót. Cái ngày đó tối tăm thiệt sự, để lại vết thương lòng trong lòng dân thị trấn mà bao năm sau vẫn chưa lành hẳn.
Rồi mấy chục năm trôi qua, từ khoảng những năm 1980 trở đi, dân quanh vùng bắt đầu kể lại những chuyện lạ lùng. Có người lái xe dừng lại trên đường ray – hoặc lỡ nhận ra tàu đang lao tới quá trễ – bỗng dưng xe mình bị đẩy mạnh về phía trước bởi một sức mạnh vô hình nào đó. Xe trượt đi, thoát khỏi đường ray đúng lúc tàu rầm rầm chạy qua, chỉ cách có chút xíu là tai nạn nữa rồi.
Mấy người tò mò bước xuống xe coi thử thì thấy trên cốp sau hay kính hậu phủ đầy bụi, in hằn những bàn tay nhỏ xíu, rõ mồn một như tay trẻ con. Mà lạ lắm, mới nhìn một chút thôi là mấy dấu tay đó tan biến mất, như chưa từng có ở đó bao giờ.
Dần dà, cả cộng đồng tin sái cổ một điều: lũ nhỏ năm xưa chưa đi đâu hết. Chúng vẫn còn ở đó, lặng lẽ làm người bảo vệ. Những linh hồn trẻ thơ ấy quyết không để ai phải chịu cảnh bi thảm như mình ngày trước. Chúng âm thầm đẩy xe, cứu người, rồi để lại dấu tay nhỏ xinh như lời nhắc nhở: "Coi chừng nghen, đừng để chuyện xưa lặp lại."
Câu chuyện này, dù có thật hay chỉ là truyền thuyết đô thị, vẫn làm người ta lạnh gáy mỗi khi đi ngang cái ngã tư đường ray ở San Antonio, Texas đó. Nhiều người còn rắc bột talc lên cốp xe để kiểm tra, rồi thấy dấu tay hiện ra… mà ai mà biết được, phải hông?
St.









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét