Ngày 6/3/1981, tại tòa án thành phố Lübeck (Tây Đức), giữa phiên xét xử đông người, một phụ nữ bất ngờ đứng dậy, rút súng từ trong túi xách và bắn thẳng vào bị cáo đang ngồi trước vành móng ngựa. Người phụ nữ ấy là Marianne Bachmeier, và kẻ đã ch/ết dưới họng súng là Klaus Grabowski - kẻ bị buộc tội hiep dam và s/át h/ại đứa con gái mới 7 tuổi của bà.
Chỉ trong vài giây, tám phát súng vang lên trong phòng xử án. Grabowski gục xuống ngay tại chỗ. Người mẹ vừa nổ súng không bỏ chạy, cũng không chống cự khi cảnh sát ập tới, cô đã hoàn thành những gì mình muốn làm. Sau này, cô nói rằng mình làm điều đó vì con gái Anna.
Khoảnh khắc ấy biến bà thành nhân vật trung tâm của một trong những vụ án chấn động và gây tranh cãi nhất nhất lịch sử tư pháp thế giới.
> Một tuổi thơ bất ổn của người mẹ
Trước khi trở thành “bà mẹ báo thù” nổi tiếng khắp nước Đức, cuộc đời của Marianne Bachmeier vốn đã đầy biến động.
Cô sinh năm 1950 tại Đức trong một gia đình không mấy hạnh phúc. Tuổi thơ của Marianne bị bao phủ bởi nghèo khó,cãi vã và những trải nghiệm đau thương. Nhiều thông tin cho biết bà từng phải rời khỏi nhà từ rất sớm và sống một cuộc đời bấp bênh trong tuổi thiếu niên.
Marianne sinh con đầu lòng năm 16 tuổi và ngay lập tức đứa trẻ được cho làm con nuôi. Hai năm sau cô sinh đứa thứ hai nhưng do trước đó Marianne đã bị x/âm h/ại nên bạn trai từ chối nhận con, khiến đứa trẻ này cũng được giao cho người khác. Năm 1972, Marianne hẹn hò với người quản lý của 1 quán rượu nơi cả hai cùng làm việc và cuối năm đó, đứa con thứ 3 của người phụ nữ trẻ này chào đời - chính là bé Anna Bachmeier. Là một bà mẹ đơn thân, cô phải vật lộn để nuôi con trong hoàn cảnh kinh tế khó khăn. Hai mẹ con sống trong một căn hộ nhỏ tại Lübeck, và Anna trở thành ánh sáng duy nhất trong cuộc đời của Marianne.
Những người quen biết kể lại rằng dù cuộc sống nhiều khó khăn, Marianne rất yêu thương con gái. Đứa trẻ 7 tuổi ấy chính là điều khiến cô tiếp tục cố gắng sống. Và cũng chính đứa trẻ ấy đã bị cướp đi khỏi cô theo cách tàn nhẫn nhất.
> Quá khứ nhuốm màu tội lỗi của kẻ sát hại Anna
Klaus Grabowski sinh năm 1945 và đã có nhiều tiền án từ trước khi vụ việc xảy ra. Hắn từng bị kết tội lạm dụng tinhduc trẻ em nhiều năm trước đó. Sau khi chấp hành án tù, Grabowski còn tự nguyện th/iến nhằm hạn chế ham muốn tinhduc. Tuy nhiên, sau khi ra tù, hắn đã lén sử dụng hormone để đảo ngược tác động của biện pháp này.
Dù có tiền án nghiêm trọng, Grabowski vẫn sống tự do trong khu dân cư tại Lübeck. Chính tại khu phố đó, hắn gặp bé Anna Bachmeier.
> Bi kịch của bé gái 7 tuổi
Câu chuyện bắt đầu gần một năm trước đó, vào tháng 5/1980. Bé Anna Bachmeier, 7 tuổi, sau một cuộc cãi vã nhỏ với mẹ, đã bỏ học và lang thang quanh khu phố. Trong lúc đó, em gặp Grabowski - một người quen trong khu phố, hắn dụ bé về căn hộ của mình để chơi với lũ mèo hắn ta nuôi . Tại đây, hắn đã s/át h/ại đứa trẻ một cách tàn nhẫn rồi giấu thi thể vào một chiếc hộp trước khi tìm cách phi tang gần một con kênh. Chính vị hôn thê của Grabowski sau đó đã phát hiện ra việc này và báo cảnh sát về hành vi của hắn.
Vụ án gây chấn động dư luận Đức. Nhưng đối với Marianne Bachmeier, mẹ của nạn nhân, nỗi đau ấy còn vượt xa mọi lời mô tả.
> Phát súng trong phòng xử án
Grabowski đã nhận tội, nhưng trong lời thú tội, hắn không hề có chút hối cải mà vu khống rằng cô bé Anna đã cố gắng quyến rũ hắn, và hắn chỉ gi/ết cô bé vì cô bé đe dọa sẽ tống tiền hắn. Chính sự nhởn nhơ và dối trá của kẻ phạm tội đã nung nấu lên ý định trả thù của người mẹ.
Ngày 6/3/1981, khi phiên tòa xét xử Grabowski diễn ra sang ngày thứ ba, Marianne Bachmeier bước vào phòng xử án như một người dự khán bình thường, nhưng trong túi xách của cô có một khẩu Beretta.
Khi Grabowski quay lưng về phía khán phòng, Marianne đứng dậy, không một chút sỡ hãi, cô rút súng và bóp cò liên tiếp. Tám phát súng vang lên, sáu đến bảy viên trúng mục tiêu. Grabowski gục xuống và ch/ết ngay tại phòng xử án.
Sau khi nổ súng, Marianne không chống cự, cô bị bắt ngay lập tức. Cô thậm chí còn không ngần ngại nói :"Hắn đã gi/ết con gái tôi... Tôi muốn bắn vào mặt hắn nhưng chỉ bắn được vào lưng. Tôi chỉ mong hắn ch/ết đi."
> Công lý của pháp luật và công lý của một người mẹ
Phiên tòa xét xử Marianne Bachmeier sau đó thu hút sự chú ý cực lớn của dư luận. Đối với nhiều người, bà là một người mẹ tuyệt vọng đã thực thi thứ công lý mà pháp luật không thể mang lại.
Nhưng đối với hệ thống pháp luật, dù vì bất cứ động cơ gì, hành động đó vẫn là phạm tội. Tòa án cuối cùng kết luận Marianne phạm tội ngộ sát và tàng trữ vũ khí trái phép, tuyên án 6 năm tù giam.
Cho đến bây giờ, câu chuyện của Marianne Bachmeier vẫn khiến xã hội tranh luận: liệu cô là một tội phạm đã vượt qua ranh giới của pháp luật, hay chỉ là một người mẹ tuyệt vọng đã mất tất cả? Và công lý phải như thế nào mới có thể xoa dịu được nối thống khổ của gia đình nạn nhân?
Trong "Hiệp hội các nạn nhân cùng tên" cũng xuất hiện một câu chuyện tương tự. Vụ án s/át h/ại dã man bé Manami mới 6 tuổi, nhưng vì hung thủ vẫn còn ở tuổi vị thành niên nên hình phạt được giảm nhẹ còn 7 năm . Vì không thể đồng cảm với quyết định của tòa án, người cha đã quyết định tự tay trả thù.
[“Một cựu thiếu niên 23 tuổi vừa mãn hạn tại nhà tù vị thành niên đã bị đ/âm và bị thương. Nghi phạm bị bắt là Tsuda Keiichiro (45 tuổi), cha của bé Manami - nạn nhân 6 tuổi bị s/át h/ại dã man trong nhà vệ sinh công cộng bảy năm trước. Hiện vết thương của nạn nhân không đe dọa tính mạng."
Đó là một đoạn video được quay bằng điện thoại. Tiếng người ta xôn xao ở phía sau màn hình, hình ảnh quay được cũng rung lắc dữ dội. Xuất hiện trên màn hình là một người đàn ông trung niên bị đè úp mặt xuống đường như một con bọ bị người ta dí xuống mặt đất. Ba thanh niên đang giữ chặt tay chân ông. Người đàn ông trung niên, với khuôn mặt là phần duy nhất còn có thể cử động, ngẩng lên và gào thét thê lương.
“Thả ra! Đừng cản tôi! Tại sao lại cản tôi? Kẻ có tội là nó mà! Đừng cứu nó!”
Tiếng gào dứt ruột dứt gan, như vọng lại từ tầng sâu nhất của linh hồn, như thể người cha ấy đang dồn hết cả máu thịt để kêu gào về nỗi đau.] - Trích "Hiệp hội các nạn nhân cùng tên.
Nhưng Liệu hành động đó có phải là "công lý"? Xã hội phản ứng thế nào với việc làm đó? Sự trả thù của ông sẽ kéo theo những hệ lụy gì? Câu chuyện sẽ phát triển theo chiều hướng nào?
Một cuốn sách trinh thám, nhưng không chỉ phá án mà còn đưa ta đối mặt với những góc khuất đen tối nhất của xã hội và đào sâu đến tận cùng về tâm lý con người. Chúng ta, xã hội - những kẻ tưởng như "vô can" trong những câu chuyện này, những kẻ "núp bóng" sau những màn hình ẩn danh - có thực sự vô tội?









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét