Cuộc sống của các công chúa Châu Âu thời Trung cổ và Phục hưng không hề lộng lẫy và sạch sẽ như trong phim ảnh. Thực tế, họ phải đối mặt với điều kiện vệ sinh kém và những cuộc hôn nhân sắp đặt từ khi còn rất nhỏ.
1. Cuộc sống trong những lâu đài "dơ bẩn"
Dù sống trong cung điện, các công chúa vẫn phải chịu đựng môi trường thiếu vệ sinh trầm trọng:
Nhiều thành viên hoàng gia cả năm chỉ tắm vài lần hoặc chỉ dùng khăn ẩm lau người.
Ngay cả những cung điện lớn như Hampton Court của vua Henry VIII cũng thường xuyên bốc mùi hôi thối từ thực phẩm thừa, chất thải động vật và con người. Sàn nhà thường bám đầy muội than và bụi bẩn đến mức đen kịt.
Nhiều cung điện không có hệ thống thoát nước hay nhà vệ sinh tử tế. Rác thải và chất thải con người thường được đổ trực tiếp ra hành lang hoặc dưới cửa sổ, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt và đầy dịch bệnh.
Các công chúa phải dùng những chiếc lược đặc biệt để loại bỏ trứng chấy và bôi dầu thơm lên tóc để giảm mùi khó chịu.
2. Gả cho những "ông già xa lạ" khi còn rất nhỏ
Hôn nhân hoàng gia thực chất là những thương vụ chính trị nhằm củng cố liên minh.
Độ tuổi kết hôn:
Theo Luật Giáo hội, tuổi tối thiểu để kết hôn là 12 tuổi đối với nữ và 14 tuổi đối với nam.
Nhiều công chúa bị hứa hôn ngay từ khi mới sinh và chính thức kết hôn vào khoảng 12 đến 15 tuổi.
Có những trường hợp cực đoan như công chúa Isabella của Valois kết hôn với vua Richard II của Anh khi bà mới 6 tuổi (nhà vua lúc đó 29 tuổi).
Các công chúa trẻ thường bị gả cho những vị vua hoặc quý tộc lớn hơn nhiều tuổi để đảm bảo kinh nghiệm cai trị hoặc quyền thừa kế. Ví dụ, Beatrice của Castile kết hôn năm 11 tuổi với Alfonso III của Bồ Đào Nha khi ông đã 42 tuổi.
Trách nhiệm sinh con: Mục tiêu duy nhất của họ là sinh ra người thừa kế. Tuy nhiên, việc mang thai quá sớm (như Lady Margaret Beaufort sinh con năm 13 tuổi) thường gây ra những biến chứng sức khỏe nghiêm trọng suốt đời.









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét