Vào khoảng thế kỷ XVI–XVII, tại châu Âu từng tồn tại một tập tục y học gây nhiều tranh cãi ngày nay: việc sử dụng các bộ phận cơ thể người như x.ư.ơ.n.g, m.á.u hay mỡ để bào chế thuốc. Điều đáng nói là không chỉ tầng lớp bình dân, mà cả giới quý tộc, linh mục và thậm chí các nhà khoa học thời bấy giờ cũng tin tưởng vào phương pháp này. Họ cho rằng những “dược liệu” có nguồn gốc từ cơ thể người mang trong mình sức mạnh đặc biệt, có thể chữa trị nhiều loại bệnh khác nhau, từ đau đầu, chảy m.á.u, cho đến co giật hay động kinh.
Trong số đó, “bột x.á.c ướp” (mummy powder) được nghiền từ x.á.c ướp Ai Cập từng là một loại dược phẩm phổ biến, được buôn bán rộng rãi khắp châu Âu. Ngoài ra, mỡ người cũng được sử dụng để làm thuốc bôi ngoài da nhằm chữa các vết thương hoặc đau nhức. Một số ghi chép còn cho thấy m.á.u người, đặc biệt là m.á.u của những người vừa bị hành quyết, được xem là có “sinh khí mạnh”, và đôi khi được dùng như một phương thuốc chữa bệnh.
Những thực hành này phản ánh quan niệm y học thời kỳ tiền hiện đại, khi khoa học còn chưa phát triển và niềm tin vào yếu tố tâm linh, huyền bí đóng vai trò rất lớn. Người ta tin rằng việc hấp thụ một phần cơ thể người khác có thể truyền lại sức mạnh hoặc năng lượng sống. Phải đến khi y học hiện đại hình thành và các tiêu chuẩn đạo đức được thiết lập, những phương pháp này mới dần bị loại bỏ và nhìn nhận như một phần kỳ lạ, thậm chí rùng rợn của lịch sử y học châu Âu.









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét