LÁ THƯ XIN LỖI TỪ TRONG TÙ CỦA NOMOTO IWAO – KẺ S.Á.T H.Ạ.I VỢ CON TẠI TSUKUBA
Trong một khu dân cư yên bình tại Nhật Bản, từng có một gia đình khiến nhiều người ngưỡng mộ. Người chồng là bác sĩ có địa vị, còn người vợ ở nhà chăm sóc 2 con nhỏ. Nhìn từ bên ngoài, họ gần như là hình mẫu của một gia đình hạnh phúc.
Thế nhưng, vào năm 1994, mọi thứ bất ngờ sụp đổ. Sau khi tan làm trở về nhà, Nomoto Iwao phát hiện vợ và 2 con đã biến mất không dấu vết. Ban đầu, hắn nghĩ vợ chỉ đưa các con về nhà ngoại như vài lần trước. Nhưng nhiều ngày trôi qua vẫn không có tin tức, hắn buộc phải tới cảnh sát trình báo.
Không lâu sau, cuộc điều tra chính thức bắt đầu. Và càng đào sâu vào gia đình tưởng chừng hoàn hảo ấy, cảnh sát càng phát hiện ra những bí mật kinh hoàng khiến dư luận Nhật Bản chấn động.
Câu chuyện xảy ra tại thành phố Tsukuba, tỉnh Ibaraki — nơi được xem là trung tâm khoa học và tầng lớp trí thức của Nhật Bản. Nhưng cũng chính tại đây, vào cuối thế kỷ 20, đã xảy ra một vụ án khiến cả nước bàng hoàng.
Ngày 03 tháng 11 năm 1994, đúng dịp nghỉ lễ Văn hóa của Nhật Bản, Nomoto Iwao vội vã tới đồn cảnh sát trình báo rằng vợ và 2 con của mình đã mất tích suốt nhiều ngày.
Tuy nhiên, nhiều ngày trôi qua, cả 3 vẫn không quay về. Điều khiến anh bắt đầu bất an là con gái trước đó đã được đăng ký một lớp mẫu giáo đắt tiền nhưng suốt cả tuần lại không tới học.
Vài ngày sau, Iwao gọi điện cho mẹ vợ thì bàng hoàng biết rằng Nomoto Eiko và 2 đứa trẻ chưa từng về đó. Nhận ra có điều bất thường, anh lập tức tới cảnh sát trình báo.
Qua điều tra ban đầu, cảnh sát xác nhận Eiko chủ yếu ở nhà chăm con và chỉ thỉnh thoảng mới đi làm thêm. Đáng chú ý, vào ngày mất tích, cô cũng không tới nơi làm việc. Trong khi đó, khu vực xung quanh không ghi nhận bất kỳ vụ tai nạn giao thông hay sự cố bất thường nào. Chính vì vậy, cảnh sát bắt đầu nghi ngờ căn nhà có thể là nơi cuối cùng mẹ con cô được nhìn thấy.
Ngay sau đó, cảnh sát tới nhà của Iwao để điều tra. Đó là một căn nhà 2 tầng còn khá mới, có sân sau và chiếc xích đu dành cho 2 đứa trẻ. Nhìn bề ngoài, đây từng là một gia đình rất ấm cúng.
Tuy nhiên, bên trong không có dấu hiệu bị đột nhập hay lục lọi tài sản. Theo lời Iwao, cũng không có món đồ nào biến mất nên khả năng cướp tài sản nhanh chóng bị loại bỏ.
Trong lúc cuộc điều tra vẫn chưa có tiến triển, cảnh sát bất ngờ nhận được tin báo từ cảng Daikoku ở vịnh Yokohama. Một người dân phát hiện một túi nhựa lớn nổi trên mặt nước, bên ngoài còn buộc thêm tạ tay.
Khi mở chiếc túi ra, người này hoảng hốt phát hiện bên trong là t/h/i t/h/ể của một phụ nữ. Sau khi đối chiếu dấu vân tay, cảnh sát xác nhận nạn nhân chính là Nomoto Eiko — vợ của Iwao.
Không lâu sau đó, t/h/i t/h/ể của 2 đứa trẻ cũng lần lượt được tìm thấy trong cùng khu vực với cách p/h/i t/a/n/g giống hệt. Kết quả khám nghiệm cho thấy cả 3 đều bị siết c/ổ dẫn tới t/ử vo/ng do ngạt thở. Đáng chú ý, các nạn nhân đều không mang giày dép, khiến cảnh sát tin rằng họ nhiều khả năng đã gặp chuyện ngay trong nhà.
Tin tức về cái c/h/ế/t của Eiko và 2 con khiến Iwao suy sụp ngay trước mặt cảnh sát. Khi đi nhận dạng t/h/i t/h/ể, hắn liên tục bật khóc và cầu xin cảnh sát sớm tìm ra hung thủ.
Theo lời khai, ngày 29 tháng 10 năm 1994, Iwao vẫn đi làm như bình thường và chỉ phát hiện vợ con biến mất sau khi trở về nhà. Tuy nhiên, quanh hiện trường không có dấu hiệu khả nghi, còn con chó trong nhà cũng không sủa bất thường. Điều này khiến cảnh sát nghi ngờ hung thủ nhiều khả năng là người quen của gia đình.
Trong quá trình điều tra, cảnh sát phát hiện Eiko từng trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ trước khi kết hôn với Iwao. Sau đó, cả 2 xây dựng cuộc sống khá giả với nhà riêng, 2 con nhỏ và trở thành hình mẫu gia đình trí thức trong mắt nhiều người.
Ban đầu, cảnh sát từng nghi ngờ chồng cũ của Eiko. Nhưng bước ngoặt thật sự xuất hiện khi họ tìm thấy nhật ký của cô. Càng về sau, những dòng chữ trong đó càng trở nên tuyệt vọng. Thậm chí, Eiko còn gọi Iwao là “một người đàn ông như ác quỷ”.
Từ cuốn nhật ký, cảnh sát nhận ra giữa 2 vợ chồng tồn tại mâu thuẫn rất sâu sắc, chủ yếu xoay quanh chuyện nuôi dạy con.
Không lâu sau, cảnh sát tiếp tục chú ý tới một vết thương trên tay của Iwao. Dù hắn nói mình bị chó cắn, kết quả giám định lại cho thấy vết thương này không giống dấu cắn của động vật.
Đúng thời điểm đó, Nhật Bản vừa triển khai hệ thống nhận diện biển số tự động “N-System”, cho phép cảnh sát truy vết phương tiện lưu thông trên đường. Và chính dữ liệu từ hệ thống này đã khiến mức độ nghi ngờ dành cho Iwao tăng vọt.
Ngay sau đó, cảnh sát trích xuất dữ liệu tại các tuyến đường gần nơi phát hiện t/h/i t/h/ể. Kết quả cho thấy vào rạng sáng ngày 31 tháng 10 năm 1994, tức 2 ngày sau khi mẹ con Eiko mất tích, xe của Iwao từng xuất hiện gần cảng Daikoku.
Không lâu sau, cảnh sát tiếp tục triệu tập hắn để thẩm vấn. Tuy nhiên, Iwao vẫn liên tục phủ nhận mọi liên quan tới vụ án, thậm chí còn tỏ ra đau khổ và yêu cầu cảnh sát tập trung tìm hung thủ thật sự.
Thế nhưng, khi điều tra viên đưa ra dữ liệu từ hệ thống nhận diện biển số và nói:
“Nếu thật sự thấy các con đáng thương… thì hãy nói ra sự thật để chúng được yên nghỉ.”
Sau một hồi đấu tranh tâm lý, phòng tuyến cuối cùng của Iwao cuối cùng cũng sụp đổ. Hắn thừa nhận chính mình là người đã ra tay với vợ và 2 con ruột.
Tuy nhiên, điều khiến dư luận không thể hiểu nổi là vì sao một gia đình trí thức tưởng chừng hoàn hảo lại đi tới kết cục bi thảm như vậy. Và vì sao Nomoto Iwao lại có thể xuống tay với chính gia đình mình.
Tháng 10 năm 1989, sau khi ly hôn và để lại 2 con riêng cho chồng cũ nuôi, Eiko quyết tâm làm lại cuộc đời. Trong thời gian làm trợ lý điều dưỡng tại Tsukuba, cô vừa kiếm sống vừa học để thi chứng chỉ y tá.
Cũng trong giai đoạn này, Eiko quen Nomoto Iwao tại một câu lạc bộ quần vợt dành cho nhân viên y tế. Khi ấy, hắn là bác sĩ thực tập nổi tiếng thông minh, có tương lai rộng mở và được nhiều người xem là “thần đồng”.
Dù đã có bạn gái ổn định, Iwao vẫn nhanh chóng tiếp cận Eiko. Ngay từ đầu, cô đã nói rõ mình từng ly hôn và có 2 con riêng, nhưng hắn khẳng định bản thân không bận tâm. Không lâu sau, cả 2 bắt đầu yêu nhau và sống chung.
Tuy nhiên, trong suy nghĩ của Iwao lúc đó, mối quan hệ này chỉ đơn thuần là yêu đương. Vì vậy, khi Eiko mang thai lần đầu, hắn đã yêu cầu cô phá bỏ đứa bé. Một thời gian sau, Eiko tiếp tục mang thai. Dù biết hắn còn do dự, cô vẫn quyết định giữ con và nói sẽ không ép cưới. Cuối cùng, Iwao đồng ý để cô sinh đứa trẻ.
Ngày 18 tháng 11 năm 1991, con gái họ là Aimi chào đời. Có lẽ vì cảm động trước sự dịu dàng của Eiko và nghĩ con gái cần một gia đình đầy đủ, nên cuối cùng Iwao quyết định kết hôn với cô.
Thế nhưng, cuộc hôn nhân này nhanh chóng rạn nứt. Sau khi cưới, Iwao tới thành phố Hitachi đào tạo tại bệnh viện mới, còn Eiko ở nhà chăm con nhỏ. Kể từ đó, cả 2 bắt đầu sống xa nhau.
Chưa đầy 1 tháng sau khi kết hôn, Iwao đã hối hận và liên tục qua lại với nhiều nữ y tá khác. Số lần hắn về nhà ngày càng ít, còn những cuộc cãi vã với Eiko thì ngày càng nhiều hơn.
Sau khi trở về Tsukuba sống cùng vợ con, Eiko tiếp tục mang thai lần nữa. Vì có nguy cơ sảy thai nên cô phải nằm viện dưỡng thai suốt 3 tháng. Trớ trêu thay, đó lại là khoảng thời gian hiếm hoi gia đình họ yên ổn, khi Iwao tạm thời tập trung chăm sóc vợ con và ngừng các mối qu/an h/ệ bên ngoài.
Năm 1993, sau khi con trai Yusaku chào đời, Iwao chuyển tới làm tại một bệnh viện ở thành phố Bando với mức lương khoảng 1 triệu yên mỗi tháng. Thế nhưng, dù thu nhập rất cao, cuộc sống gia đình lại ngày càng tệ hơn.
Hắn bắt đầu lao vào đầu tư bất động sản, cá cược đua ngựa và liên tục qua lại với nhiều nữ y tá khác. Theo lời những người xung quanh, riêng tại bệnh viện nơi làm việc, hắn đã có tới 8 người tình. Sau giờ làm, Iwao thường xuyên tụ tập ở khu giải trí và về nhà rất muộn.
Trong khi đó, Eiko phải một mình chăm sóc 2 con và xoay xở tiền sinh hoạt. Dù mỗi tháng hắn đưa khoảng 400 nghìn yên, phần lớn số tiền đều dùng để trả tiền nhà và học phí cho con. Thậm chí có thời điểm, Iwao nhiều tháng liền không đưa tiền sinh hoạt khiến gia đình gần như cạn sạch tiền tiết kiệm.
Cùng lúc ấy, kinh tế bong bóng Nhật Bản sụp đổ khiến những khoản đầu tư bất động sản của hắn lao dốc, còn số nợ vì cá cược được cho là đã vượt quá 10 triệu yên. Gia đình hào nhoáng trong mắt người ngoài thực chất đã rạn nứt từ rất lâu.
Để nuôi con, Eiko buộc phải làm thêm khắp nơi, từ trực đêm ở cơ sở y tế tới làm việc tại quán bar. Dù biết chồng liên tục ng/oại tì/nh, cô vẫn nhẫn nhịn vì muốn giữ lại một gia đình trọn vẹn cho 2 đứa trẻ.
Cuối cùng, Eiko chỉ đưa ra cho hắn 3 điều kiện: không qua đêm bên ngoài, cuối tuần ở bên gia đình và ít nhất hãy dành cho cô một chút tình cảm.
Ngoài mặt, Iwao đồng ý. Nhưng không lâu sau, chính hắn lại phá vỡ tất cả khi thừa nhận mình có nhân tình và muốn ly hôn để đến với người phụ nữ khác.
Nhận ra cuộc hôn nhân đang đứng bên bờ đổ vỡ, Eiko cố gắng cắt đứt mối qu/an h/ệ giữa chồng và nhân tình. Cô tìm tới cha của hắn để gây áp lực, yêu cầu một trong 2 người phải nghỉ việc, đồng thời tuyên bố sẽ đòi bồi thường tổn thất tinh thần từ người phụ nữ kia.
Biết công việc hiện tại rất khó thay thế, Iwao liên tục nói dối rằng mình sẽ chia tay nhân tình để xoa dịu vợ. Thậm chí, hắn còn đưa cả gia đình đi du lịch nhằm tạo cảm giác mọi chuyện vẫn ổn. Nhưng trên thực tế, mối qu/an h/ệ giữa 2 người lúc này đã gần như không còn khả năng cứu vãn.
Khoảng hơn 1 tuần trước vụ án, Eiko tiếp tục nghi ngờ hắn lấy cớ đi công tác để gặp người tình và nhắc lại chuyện nghỉ việc mà hắn từng hứa. Từ thời điểm đó, sự căm ghét hắn dành cho vợ ngày càng lớn hơn.
Vài ngày sau, khi trở về từ chuyến đi, hắn thẳng thừng nói rằng ngay từ đầu mình vốn không hề yêu Eiko. Câu nói ấy gần như khiến cô hoàn toàn suy sụp. Sau hôm đó, Eiko không còn chăm sóc gia đình như trước, còn hắn thì ngày nào cũng tự mua cơm hộp về ăn.
3 ngày trước khi vụ án xảy ra, cô con gái nhỏ Aimi vì quá sợ hãi cảnh cha mẹ cãi nhau nên đã một mình bỏ nhà đi. Khi được hàng xóm đưa trở về, cô bé chỉ nói một câu khiến nhiều người xót xa:
“Đây không phải nhà của con.”
Về sau, Iwao khai rằng hắn từng cố giữ gia đình lại vì các con. Thế nhưng, càng sống cùng Eiko, cảm giác tức giận và thù hận trong hắn lại ngày càng lớn hơn. Và cũng từ đó, mâu thuẫn giữa 2 người dần đi tới điểm không còn đường lui.
Theo lời khai, chiều ngày 28 tháng 10 năm 1994, sau khi tan làm, Iwao lái xe về nhà và ghé mua dây thừng, băng keo cùng kéo với lý do sửa chuồng chó.
Tối hôm đó, cả gia đình vẫn ăn cơm như bình thường. Sau bữa tối, Eiko lên tầng 2 nghỉ ngơi, còn Iwao ở lại phòng khách xem TV trong lúc 2 đứa trẻ chơi bên cạnh.
Gần nửa đêm, bọn trẻ chơi mệt nên cũng lần lượt lên lầu đi ngủ. Về phần hắn, hắn nằm ngủ luôn trên ghế sofa ở phòng khách.
Đến khoảng 4 giờ sáng, một tiếng động bất ngờ khiến hắn tỉnh giấc. Khi mở mắt ra, hắn nhìn thấy Eiko đang đứng trong phòng khách với vẻ mặt đầy tức giận, liên tục chất vấn vì sao hắn không muốn ngủ cùng cô.
Ngay lúc đó, cơn giận trong hắn cũng bùng phát. Hắn bắt đầu chỉ trích Eiko rằng cô không biết chăm lo nhà cửa, ngay cả chuyện chăm con và chuẩn bị bữa tối cũng không làm tốt, trong khi ngày nào cũng làm việc tới tận đêm khuya.
Nghe vậy, Eiko lập tức đáp lại rằng cô phải đi làm vì gia đình đang ngập trong nợ nần, hơn nữa cô cũng không biết khi nào hắn sẽ đòi ly hôn nên không dám nghỉ việc.
Khi cuộc cãi vã ngày càng căng thẳng, câu chuyện một lần nữa quay lại chuyện ng/oại tì/nh. Lúc này, Iwao thẳng thừng nói rằng ngay từ đầu hắn vốn không hề yêu Eiko và việc còn ở bên cô tới lúc đó đã là quá đủ rồi.
Những lời ấy gần như khiến Eiko hoàn toàn suy sụp. Ngay tại chỗ, cô đề nghị ly hôn, yêu cầu Iwao bồi thường hơn 100 triệu yên cùng 1 triệu yên mỗi tháng để nuôi con. Không chỉ vậy, Eiko còn đ/e d/ọ/a sẽ tố cáo toàn bộ sự việc với giám đốc bệnh viện, khiến cả hắn và người tình có nguy cơ mất việc.
Chính những lời đ/e d/ọ/a ấy lại tiếp tục thổi bùng sự tức giận và thù hận trong hắn. Cuộc cãi vã giữa 2 người ngày càng mất kiểm soát.
Theo lời khai của Iwao, khoảng 5 giờ 30 sáng, Eiko bước ra từ bếp, cầm theo một sợi dây rồi nói rằng nếu hắn thật sự ghét mình đến vậy thì hãy ra tay đi. Sau đó, cô đặt sợi dây lên cổ và đưa đ/ầ/u còn lại cho hắn, đồng thời nói rằng nếu hắn không làm, sáng hôm sau cô sẽ tới bệnh viện tố cáo toàn bộ mọi chuyện.
Lúc này, hắn tin rằng Eiko thật sự có thể hủy hoại sự nghiệp và cuộc sống của mình. Trong trạng thái cảm xúc cực đoan, Iwao cuối cùng đã ra tay, khiến bi kịch kinh hoàng xảy ra.
Sau đó, hắn rơi vào trạng thái hoảng loạn và thất thần trong một khoảng thời gian ngắn. Thế nhưng rồi hắn lại nghĩ rằng 2 đứa trẻ không chỉ mất mẹ, mà cha của chúng giờ đây cũng đã trở thành kẻ s/á/t nh/ân. Nếu tiếp tục sống trong cái bóng của một gia đình như vậy thì quá đáng thương.
Chính suy nghĩ ấy khiến hắn cầm sợi dây đi lên tầng 2, rồi ra tay với 2 đứa trẻ khi chúng đang ngủ say.
Vết thương trên tay Iwao mà cảnh sát phát hiện trước đó thực chất được tạo ra trong lúc hắn kéo sợi dây gây án.
Sau khi hoàn tất mọi việc thì trời cũng đã sáng. Ban đầu, hắn từng nghĩ tới chuyện tự thú hoặc kết thúc mọi thứ cùng 3 mẹ con. Tuy nhiên, vì lúc đó đã gần tới giờ làm nên hắn quyết định trước tiên vẫn tới bệnh viện. Trước khi rời đi, hắn chuyển t/h/i t/h/ể của Eiko từ phòng khách tầng 1 lên phòng ngủ tầng 2.
Ngày 29 tháng 10 năm 1994 rơi vào thứ Bảy. Hôm đó, hắn chỉ phải trực buổi sáng nên tới chiều đã trở về nhà từ sớm.
Thế nhưng, trên đường lái xe về, suy nghĩ của Iwao hoàn toàn thay đổi. Hắn bắt đầu lên kế hoạch tạo hiện trường giả theo hướng do người khác gây án, đồng thời quyết định p/h/i ta/ng t/h/i t/h/ể của cả 3 xuống biển.
Sau khi về tới nhà, hắn tiến hành xử lý và bọc các t/h/i thể lại. Đến tối, hắn tiếp tục quay trở lại bệnh viện để trực ca đêm như bình thường.
Điều khiến nhiều người bất ngờ là vào chiều ngày hôm sau, sau khi tan làm, hắn vẫn chưa lập tức đi p/h/i ta/ng t/h/i t/h/ể. Thay vào đó, hắn lái xe tới khu vui chơi giải trí ở quận Shinjuku, Tokyo để g/i/ế/t thời gian. Không chỉ vậy, hắn còn ghé vào một cửa hàng tại đây để mua thêm 4 quả tạ tay.
Mãi tới khoảng 11 giờ đêm, hắn mới quay về nhà rồi chuyển 3 gói đồ chứa t/h/i t/h/ể lên xe. Ban đầu, hắn dự định lái xe tới vùng biển phía bắc tỉnh Ibaraki để p/h/i ta/ng. Thế nhưng, do đi nhầm đường nên hắn lại chạy về hướng nam.
Vì lo sợ hành động của mình sẽ khiến người khác chú ý, nên sau khi tới Yokohama, hắn quyết định vứt toàn bộ các gói đồ xuống biển tại đây.
Theo lời khai của Iwao, vụ án xảy ra vào sáng ngày 29 tháng 10 năm 1994. Thế nhưng, khi tới trình báo mất tích, hắn lại cố tình nói dối rằng chỉ sau khi tan làm mới phát hiện vợ con biến mất nhằm đánh lạc hướng cảnh sát.
Không lâu sau, cảnh sát còn phát hiện chỉ 3 ngày sau vụ án, khi chưa hề báo cảnh sát, Iwao đã đặt chuyến du lịch tới Hokkaido cùng người tình và mua cho cô ta một chiếc áo khoác trị giá 60 nghìn yên. Trong khi đó, Eiko lúc còn sống gần như không dám mua quần áo mới cho các con, phần lớn đều tự tay may từ vải giá rẻ.
Sau gần 1 năm xét xử, Nomoto Iwao bị tuyên án t/ù chung thân vì g/i/ế/t vợ và 2 con rồi p/h/i ta/ng t/h/i t/h/ể. Tuy nhiên, bản án này vẫn gây tranh cãi dữ dội do phía công tố từng yêu cầu tử hình.
Tòa án cho rằng hắn gây án trong lúc mất kiểm soát cảm xúc, có biểu hiện ăn năn và phần lớn diễn biến vụ án đều dựa trên chính lời khai của hắn. Dù vậy, gia đình Eiko và nhiều người vẫn tin rằng lời khai này tồn tại nhiều điểm bất thường, thậm chí nghi ngờ vụ án có thể còn đồng phạm.
Cho tới nay, cảnh sát chưa từng bắt giữ thêm bất kỳ ai khác. Sau phiên phúc thẩm, Tòa án Cấp cao Tokyo giữ nguyên mức án t/ù chung thân dành cho Nomoto Iwao, đồng thời tước giấy phép hành nghề bác sĩ của hắn




