Trong lịch sử t.ội á.c nước Mỹ, Ed Gein không chỉ nổi tiếng bởi những hành vi rùng rợn – đào mộ, l.ột d.a, gi.ết ng.ười, chế tạo đồ vật từ x.ương và th.ịt người – mà còn bởi căn nguyên sâu xa bắt nguồn từ mối quan hệ méo mó với mẹ hắn, Augusta Gein. Để hiểu Ed Gein, người ta không thể bỏ qua cái bóng khổng lồ của bà mẹ đầy ám ảnh này.
Augusta là một phụ nữ tôn giáo cực đoan, độc đoán và coi đàn ông (trừ chính con trai mình) là kẻ đ.ồi b.ại, còn phụ nữ thì là hiện thân của t.ội l.ỗi và s.a đ.ọa. Từ nhỏ, Gein bị mẹ gi.am hã.m trong thế giới khép kín, bị nhồi nhét niềm tin rằng tì.nh d.ục là xấu xa, rằng phụ nữ là công cụ c.ám d.ỗ. Bà kiểm soát tuyệt đối mọi hành vi, từ lời nói cho đến suy nghĩ của hắn, biến hắn thành một đứa trẻ yếu đuối, cô độc, chỉ biết dựa dẫm vào mẹ.
Dần dần, dưới sự giám sát của mẹ, Gein hoàn toàn không cần phải bận tâm đến bất kì điều gì “rườm rà”, điều này khiến Gein hoàn toàn mất đi tư duy trưởng thành mà một người đàn ông trưởng thành nên có. Đối với Gein, bà Augusta là báu vật duy nhất mà hắn ta trân trọng và “sở hữu” trên thế giới này, và khi bà ta qua đời, tất cả mọi thứ mà Gein sở hữu trên đời đều biến mất hết, sự ra đi của người mẹ đã đẩy nhanh quá trình biến thái trong tâm lý của Gein.
Đối với Gein, cuộc sống không có mẹ là không trọn vẹn, hắn không thể chịu đựng được cảm giác thiếu vắng mẹ, cảm giác này khiến Gein gần như phát điên. Chính bởi sự tr.a tấ.n của tâm lý bệ.nh ho.ạn này, vấn đề tâm lý của Gein ngày càng phát triển trầm trọng hơn, cuối cùng khiến hắn ta trở thành một bệnh nhân tâm thần.
Hắn không chấp nhận sự thật rằng mẹ đã ch.ết, từ đó nảy sinh ám ảnh bệnh lý: khao khát “giữ mẹ sống mãi” trong hình hài những người phụ nữ khác. Ed bắt đầu đào mộ những th.i th.ể nữ giới, t.ước đo.ạt mạ.ng sống của những người có ngoại hình tương tự mẹ mình. Hắn c.ắt xẻ, l.ột d.a và tạo thành “bộ đồ d.a ng.ười”, cố gắng khoác nó lên cơ thể để trở thành mẹ – hoặc ít nhất là được sống trong hình bóng bà.

