Vụ án nàng dâu họ Triệu

Nguyễn Thúy Kiều
0

 Năm 1996, lợi dụng lúc anh trai đi làm ở mỏ than, Minh lẻn vào nhà chị dâu họ Triệu giữa đêm, trốn sẵn rồi chờ cô ngủ để thực hiện hành vi c/ưỡ/ng 

h/i/ế/p. Khi Triệu chống cự, hắn rút d/a/o kề cổ đe dọa. Hôm sau, Triệu đưa hai con về nhà bố mẹ chồng kể lại toàn bộ sự việc. 

Gia đình lập tức mắng chửi Minh, nhưng anh trai hắn lại muốn “đóng cửa bảo nhau”, bắt em trai quỳ xin lỗi để tránh chuyện lan ra ngoài. 



Minh phủ nhận tất cả, còn thách thức gia đình báo công an rồi nhanh chóng bỏ trốn.


Trong thời gian lẩn trốn, Minh càng nuôi hận vì cho rằng chị dâu làm hắn “mất mặt”. Chỉ vài ngày sau, hắn mang theo đ/a/o quay lại tìm Triệu để g/i/ế/t nhưng bị dân làng ngăn cản kịp thời. Minh bị bắt và sau đó bị kết án tổng cộng 9 năm t/ù với các tội cưỡng h/i/ế/p, cố ý g/i/ế/t người bất thành và tiêu thụ tài sản trộm cắp.


Tưởng mọi chuyện kết thúc sau bản án, nhưng bi kịch thực sự lại bắt đầu khi Minh được giảm án và ra t/ù năm 2002.

Mang theo lòng căm thù suốt nhiều năm, tối 13/11/2002, Minh cầm d/a/o quay lại nhà chị dâu. Biết chồng cô không có ở nhà, hắn phá cửa xông vào giữa đêm. Triệu hoảng loạn bỏ chạy ra ngoài kêu cứu.

Đúng lúc đó, cán bộ thôn Lưu Minh Phúc đi ngang qua, lao vào can ngăn. Phúc bị Minh đ/â/m liên tiếp khi cố bảo vệ Triệu. Triệu chạy thoát,

 chỉ bị thương nhẹ, Phúc đã t/ử v/o/n/g trước khi tới bệnh viện.


Sau khi gây án, Minh bỏ trốn suốt 20 năm.

Để tránh bị phát hiện, hắn dùng danh tính giả “Trần Hạo”, sống chui lủi ở nhiều công trường xây dựng khác nhau. Hắn không dám ở quá lâu một chỗ, không dám kết bạn, thường xuyên xóa danh bạ và tin nhắn điện thoại vì sợ lộ thân phận.

Sau này bị bắt, Minh khai: “Hơn 10 năm qua tôi sống còn tệ hơn cả chó cưng, ngày nào cũng lo sợ”.


Đến tháng 2/2022, cảnh sát cuối cùng lần ra tung tích của hắn tại Hồ Nam thông qua camera giám sát và phân tích dữ liệu.

Tại phiên tòa, Minh vẫn cho rằng mình bị chị dâu vu cáo tội h/i/ế/p d/â/m và khẳng định cái ch/ế/t của ông Phúc chỉ là “ngoài ý muốn”. Tuy nhiên, toàn bộ lời khai bị bác bỏ vì không phù hợp với chứng cứ và lời khai nhân chứng.


Tháng 11/2022, tòa tuyên án t/ử h/ì/n/h hoãn thi hành 2 năm đối với Điền Vĩnh Minh.

Nhưng sau bản án, một cuộc tranh cãi khác lại khiến dư luận Trung Quốc dậy sóng.

Gia đình ông Phúc — người đàn ông lao vào cứu Triệu năm đó cho rằng suốt hơn 20 năm qua họ gần như không nhận được khoản bồi thường nào xứng đáng cho sự hi sinh của ông.


Con trai ông Phúc là Lưu Lượng Cương kể rằng sau vụ án, phía gia đình Triệu chỉ sang thăm một lần, mang theo vài hộp đồ hộp, vài bao đường và giúp làm đồng một ngày rồi thôi. Trong khi đó, gia đình ông phải mất đi trụ cột kinh tế, sống khó khăn suốt nhiều năm.

Về phía Triệu, cô phủ nhận chuyện mình vô ơn. Triệu cho biết từng đưa tiền khi mẹ ông Phúc bị bệnh, cũng từng nói sẵn sàng hỗ trợ học phí cho các con của ông. Tuy nhiên, hai bên chưa bao giờ có thỏa thuận rõ ràng về việc bồi thường.


Đến năm 2023, sau khi biết Điền Vĩnh Minh gần như không còn khả năng bồi thường vì đã bỏ trốn suốt 20 năm, con trai ông Phúc bất ngờ nộp đơn kiện chính Triệu ra tòa.


Gia đình ông Phúc yêu cầu Triệu bồi thường hơn 1,32 triệu nhân dân tệ cho những tổn thất suốt hơn hai thập kỷ qua.


Triệu sau đó nói trong đau đớn: “Tôi không phải người vô ơn. Nếu họ chịu thương lượng, tôi sẵn sàng hỗ trợ một phần. Nhưng tôi cũng là nạn nhân mà”.

Theo Bộ luật Dân sự Trung Quốc, nếu người gây hại không có khả năng bồi thường hoặc bỏ trốn, người được hưởng lợi từ hành động cứu người có thể phải hỗ trợ bồi thường ở mức phù hợp để đảm bảo công bằng xã hội. Chính điều đó khiến vụ kiện trở nên vô cùng nhạy cảm.

Một người mất mạng vì cứu người. Một người sống sót nhưng mang ám ảnh suốt hơn 20 năm. Và cuối cùng, cả hai gia đình đều bị kéo vào một bi kịch không có ai thật sự là người chiến thắng.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét

Đăng nhận xét (0)
3/related/default