Cử chỉ âu yếm này của Minh Hưng khiến Ngọc Ly giật nảy mình. Cô bất giác dịch người sang một bên, ngước nhìn Minh Hưng, đôi mắt đen láy toát lên vẻ giận dữ tột cùng.
“Đừng chạm vào tôi! Tôi kinh tởm anh.”
Minh Hưng giật mình, lùi lại mấy bước. Ngọc Ly lúc này dường như mới tỉnh táo trở lại, cô hét ầm lên.
“Anh là thằng kh.ốn n.ạn. Anh cướp đời con gái của tôi, còn ép tôi phải lấy anh. Anh là thằng khốn nạn. Anh ch.ết mười đời cũng chưa đền hết tội.”
Mặt Minh Hưng sa sầm, anh ta vội chạy ra khép cửa phòng lại. Dù sao cũng không nên để người khác nghe thấy chuyện đáng xấu hổ này.
“Cô im đi. Cô nói tôi ép cô? Nếu không vì cả nhà cô tham tiền thì tôi ép được cô à?”
“Anh không có quyền động tới bố mẹ tôi, họ không liên quan. Tôi hận anh cả đời này, ch.ết làm m.a tôi cũng oán anh.”
“Cô dám làm gì tôi thì bố mẹ cô cũng đừng hòng sống được. Chuyện này tốt nhất cô nên quên đi, nếu cô còn nhắc lại, tôi không để cô yên đâu.”
Ngọc Ly như phát đ.iên, hai mắt đỏ sọc, cô hoàn toàn đã mất kiểm soát.
“Anh phải bị đày xuống mười tầng địa ngục. Tôi ng.uyền r.ủa anh, cả nhà anh sẽ không ai sống tốt.”
Minh Hưng nổi giận, anh ta sấn tới.
“Im mồm.”
Nhưng Ngọc Ly lúc này đã như hóa điên, cô ra sức mắng chửi, ng.uyền r.ủa Minh Hưng bằng những lời lẽ thô tục nhất. Minh Hưng không kìm chế được nữa, sấn tới túm lấy tóc cô, đẩy xuống nền nhà.
“Tao bảo mày im đi cơ mà.”
Miệng nói, tay đánh, chân đá, Minh Hưng đánh đập Ngọc Ly không thương tiếc. Càng bị đánh, Ngọc Ly càng o.án h.ận chửi bới, ng.uyền .rủa anh ta. Cô thách thức anh ta đánh ch.ết mình đi. Cô sẽ làm m.a trở về oán cả nhà anh ta.
Ngọc Ly nằm bẹp dưới sàn, tóc tai xõa xượi, trên mặt đầy vết bầm do bị đánh, môi sưng húp bởi cú đấm vừa rồi của Minh Hưng, nhưng cô vẫn nhìn anh ta bằng ánh mắt sắc như dao, tiếp tục chửi mắng. Minh Hưng điên lên, nghĩ đến con d.ao vừa rồi cô giấu dưới gối. Cùng lúc ấy trong đầu anh ta như có tiếng người thì thầm “c.ắt l.ưỡi nó đi”, “đừng để nó nói ra bí mật”.
Không nghĩ ngợi nhiều, Minh Hưng lao về phía đầu giường, rút con dao nhọn hoắt ra. Anh ta lao đến chỗ Ngọc Ly như con hổ đói. Nhìn anh ta cầm dao, cô không hề run sợ, cô muốn giải thoát mà không đủ can đảm. Ngọc Ly cười nhạo.
“Anh c.ưỡng h.iếp tôi, giờ còn muốn gi.ết ng.ười diệt khẩu. Tôi sống không làm gì được anh, ch.ết sẽ làm ma về oán anh cả…”
Lời còn chưa nói hết, miệng Ngọc Ly đã bị Minh Hưng siết chặt. Anh ta bóp mạnh cằm cô như thể muốn nghiền nát ra. Ngọc Ly há miệng để thở. Minh Hưng đẩy mạnh một cái, Ngọc Ly nằm soãi ra trêm nền nhà, anh ta ngồi lên cô. Một tay bóp mạnh cằm, k.éo lư.ỡi cô ra ngoài, tay kia cầm con da.o sắc lẹm dứt khoát đưa một đường.
Một dòng m.áu đỏ tươi bắn ra đầy mặt Ngọc Ly và cả tay của Minh Hưng. Dòng m.áu đỏ dường như càng kích thích cơn điên cuồng trong Minh Hưng, anh ta cười lên man rợ.
“Mày chửi đi, mày chửi nữa đi. Tao xem mày chửi được nữa không… ha… ha… ha…”
Cơn đau làm Ngọc Ly choáng váng. Lúc này cô mới cảm thấy nỗi sợ hãi lan ra từng tế bào trong cơ thể. Minh Hưng đ.iên rồi, đ.iên thật rồi. Ngọc Ly muốn hét lên cầu cứu, nhưng cái lưỡi đã bị c.ắt m.ất một nửa, vứt lăn lóc trên sàn nhà bê bết máu nên cô chỉ phát ra được những âm thanh ú ớ không rõ ràng.
Ngọc Ly hoảng hốt vùng vẫy, nhưng Minh Hưng lúc này đã hóa điên, dòng máu đỏ tươi làm thú tính trong người anh ta trỗi dậy. Anh ta lao đến, tát mạnh vào mặt Ngọc Ly, chửi bới cô.
Ngọc Ly cố bò dậy, chạy về phía cửa. Cánh cửa chỉ cách đó mấy bước chân, nhưng khi tay Ngọc Ly sắp chạm được vào cửa thì bàn tay to lớn của Minh Hưng đã túm cổ cô lôi lại. Anh ta quật cô ngã xuống đất, hét lên.
“Mày muốn chạy? Đừng hòng. Từ giờ mày phải ngoan ngoãn ở trong cái nhà này. Còn muốn bước chân ra khỏi đây, tao chặt chân. Hay mày muốn tao cũng ch.ặt ch.ân tay bố mẹ mày?”
Ngọc Ly ngước nhìn Minh Hưng, mắt cô nhòe đi vì m.áu và nước mắt, đầu óc cô mơ hồ đến suýt ngất đi. Trong miệng cô, m.áu vẫn ồng ộc chảy ra, ướt đẫm cả chiếc váy cô dâu màu trắng đang mặc trên người. Cô mở miệng, muốn nói điều gì đó, m.áu trong miệng lại hộc ra, đỏ thẫm cả cằm lẫn ngực.
Minh Hưng đứng từ trên cao nhìn xuống.
“Nhớ đấy.”
___
Trích: Việt ma tân lục









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét