Ghé ăn bún riêu ở Thanh Bình, Đồng Tháp. Quán nhỏ, kê vài bộ bàn ghế nhựa sát lề đường, vừa ngồi xuống là thấy ngay trước mặt hai ngôi mộ, nằm gọn gàng ngay phần mặt tiền, không che, không né, mộ nằm đó, quán bán đó.
Nếu là lần đầu thấy, nhiều người sẽ khựng lại. Có người đứng ngoài nhìn một hồi mới dám vô. Có người quay ra hỏi nhỏ chủ quán rồi mới ngồi. Nhưng với người ở đây, chuyện này quen từ lâu.
Chủ quán vừa múc bún vừa kể. Đất nhà để từ đời trước. Người thân mất thì chôn ngay trên phần đất đó. “Hồi xưa mùa nước nổi, nước lên ngập hết. Mộ chôn xa dễ sạt, dễ trôi. Nên xây cao, ngay trước nhà cho chắc, cho tiện nhang khói”.
Hai ngôi mộ ốp đá, làm bậc đàng hoàng. Trên mộ có ly nước. Mọi thứ gọn gàng, sạch sẽ. Không rào chắn. Không bảng nhắc nhở. Sáng quét, chiều lau, như quét sân nhà.
Một cô khách ngồi bàn kế bên nói chen vô: “Ông bà mình nằm đó. Mình sống đây. Ngày nào cũng thấy. Thấy riết quen. Không có gì phải sợ”.
Ở miền Tây, mộ trong vườn, mộ sát nhà, mộ cạnh bếp không hiếm. Đất rộng. Dân thưa. Quan trọng hơn là cách nghĩ. Người mất không bị tách ra khỏi đời sống. Con cháu ở đâu, ông bà ở đó. Gần để còn nhớ, còn nhang khói mỗi ngày.
Có nơi coi mộ là thứ phải giấu kỹ. Có nơi coi mộ là chuyện trong nhà. Không đúng, không sai. Chỉ là khác.
Quán bún vẫn đông. Ghế nhựa kê sát mộ. Tô bún nóng, nước lèo bốc khói. Người ăn, người bán, xe chạy ngoài đường. Mọi thứ diễn ra bình thường như chính cách người miền Tây sống chung với ký ức của mình.











Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét