Bà quấn kín khuôn mặt bằng vải, ấn những chiếc gai nhọn vào trán, rồi buộc một bẹ xương rồng lên ngực để mỗi bước đi đều trở thành đau đớn. Năm 1940, trên con đường dài dẫn đến San Juan de los Lagos, María tham gia cuộc hành hương không phải để phô trương hay tìm lời tán dương, mà vì chồng bà, Juan. Sau tai nạn, các bác sĩ nói rằng ông sẽ không bao giờ đi lại được nữa. María đã khấn với Đức Mẹ Đồng Trinh: bà sẽ gánh lấy nỗi đau của ông, nếu ông có thể bước đi trở lại.
Chân trần, băng qua gần năm mươi dặm đường bụi và đá, bà che mặt trong sự hổ thẹn vì đã từng nghi ngờ, để cho nỗi đau cất tiếng thay lời nói. Đây không phải nghi lễ—mà là đức tin trần trụi đến tận cùng. Máu làm ấm con đường dưới bàn chân bà, những lời cầu nguyện thì thầm sau lớp vải che mặt, và bà vẫn tiếp tục bước đi.
Phía sau bà, một điều không thể tin nổi đang xảy ra. Juan đang đi. Những chiếc nạng bị bỏ lại từ sáng hôm đó, tựa vô dụng vào bức tường khi ông theo sau bà, run rẩy nhưng đứng thẳng, thực hiện những bước đi đầu tiên sau hai năm. Ông van xin bà dừng lại, nghỉ ngơi, quay đầu nhìn ông. Bà không bao giờ ngoảnh lại. “Phép màu của anh chính là sức mạnh của em,” bà nói, và để cho nỗi đau hoàn tất điều mà hy vọng đã khởi đầu.
Khi họ đến ngôi đền, đám đông lặng đi—không phải vì những vết thương của bà, mà vì chính cuộc hành trình ấy. Tình yêu đã mang vác điều mà y học không thể. Đức tin không chỉ dời núi; nó đã dời cả xương cốt, tương lai và cuộc đời. Và rất lâu sau khi con đường đã lùi vào dĩ vãng, vẫn còn lại một câu hỏi: bạn sẵn sàng đi bao xa—trong tan vỡ, nghi ngờ và sợ hãi—nếu tình yêu đang chờ đợi ở cuối con đường?









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét