Mỗi khi cảm thấy sợ hãi bóng tối hay rùng mình vì một cơn gió lạnh vô tình thổi qua, phản xạ tự nhiên của chúng ta là kéo chăn trùm kín mít từ đầu đến chân. Bạn cứ ngỡ lớp vải mỏng manh ấy là bức tường bảo vệ an toàn, nhưng thực tế trong thế giới tâm linh, hành động này chẳng khác nào một lời mời gọi tàn khốc gửi đến cõi âm.
Hãy nhớ lại xem, chỉ có những ai đã lìa bỏ nhân gian mới được phủ kín mặt bằng một tấm vải trắng. Khi bạn trùm chăn quá đầu, bạn đang vô tình mô phỏng hình ảnh của một tử thi, tạo ra một loại "tần số chết" cực kỳ thu hút những thực thể đang vất vưởng tìm kiếm xác thân. Trong bóng tối đặc quánh và ngột ngạt dưới lớp chăn, dương khí của bạn sẽ bị bóp nghẹt, nhường chỗ cho luồng âm khí lạnh lẽo len lỏi vào từng lỗ chân lông.
Sự rùng rợn thực sự bắt đầu khi không gian dưới chăn không còn chỉ có mình bạn. Đã bao giờ bạn cảm thấy lớp vải vốn nhẹ tênh bỗng trở nên nặng trịch, như có ai đó đang ngồi đè lên lồng ngực? Hay kinh khủng hơn, là cảm giác một bàn tay gầy guộc, lạnh toát đang từ từ luồn dưới mép chăn, chậm rãi sờ soạn khuôn mặt bạn để kiểm tra xem "thân xác này đã trống rỗng hay chưa"? Tiếng thở dốc ngay sát vành tai hay tiếng thì thầm đứt quãng trong bóng tối sẽ khiến bạn tê liệt, không cách nào vùng vẫy hay thoát ra được.
Đừng bao giờ để thói quen trùm chăn biến chiếc giường của bạn thành một chiếc quan tài không nắp. Ranh giới giữa một giấc ngủ ngon và một chuyến đi không ngày trở lại đôi khi chỉ cách nhau bởi một tấm chăn đắp quá cổ. Đêm nay, dù có sợ hãi đến đâu, hãy nhớ: Đừng bao giờ phủ kín mặt mình... trừ khi bạn đã sẵn sàng để "họ" chạm vào!









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét