Ít người biết rằng, Đê La Thành xưa vốn là con đê cổ ngăn lũ sông Hồng. Thời ấy, khu vực này từng là nơi an táng nhiều nạn nhân của thuỷ thần. Phố xá dần hình thành qua hàng nghìn năm, nhưng trong dân gian, không ít người tin rằng “âm khí” vẫn còn vương lại.
Một câu chuyện được truyền miệng từ người từng thuê trọ tại đây: nửa đêm, anh mơ thấy một người đàn ông cao lớn, đội khăn xếp, tay cầm đòn gánh đi vòng quanh phòng. Bất ngờ, người này vụt mạnh vào bàn chân, rồi liên tiếp t.á.t, đ.ấ.m vào ngực khiến anh nghẹt thở, nặng nề như có ai đè lên 🥶
Giật mình tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm. Căn phòng vẫn nguyên vẹn, nhưng cảm giác đau thì còn rõ rệt. Bước ra ngoài, anh thấy phòng thờ đối diện có ảnh một phụ nữ trung niên, đĩa trái cây phủ khăn tím, không hương khói. Kỳ lạ hơn, bên cạnh chủ nhà còn có một người phụ nữ lạ mặt, dù trước đó không hề thấy ai đi vào 👀
Người cao niên trong khu vực truyền tai nhau rằng: ban đêm, nhất là tháng 7 âm lịch, nếu đi qua Đê La Thành mà nghe tiếng bước chân hay ai đó gọi phía sau, thì tuyệt đối đừng ngoảnh lại.









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét