Đối với những người đam mê xê dịch hay băng rừng vượt thác, việc tìm được một chỗ ngả lưng bằng phẳng giữa đại ngàn hiểm trở là điều vô cùng quý giá.
Chính vì thế, những bãi đá cạn khô ráo hay lòng suối trơ đáy vào mùa khô thường trở thành "địa điểm lý tưởng" để dựng lán trại vì địa hình bằng phẳng, thoáng mát và tiện nguồn nước. Tuy nhiên, trong luật ngầm của giới đi rừng sành sỏi và cả kinh nghiệm xương máu của người bản địa, việc ngủ giữa lòng suối cạn là một đại kỵ chết người, là hành động "nộp mạng" cho rừng thiêng nước độc mà không ai được phép phạm phải.
Còn xét dưới góc độ tâm linh huyền bí, người xưa quan niệm rằng mỗi dòng suối, con sông đều có thần linh cai quản và có "long mạch" riêng. Khe nước chính là "đường đi", là hành lang giao thông của các loài thủy quái, rồng rắn (giao long) và cả những vong linh lang thang trong rừng thẳm. Ban đêm là lúc phần âm thịnh nhất, là giờ các ngài đi tuần thú hoặc di chuyển dọc theo nguồn nước. Việc con người dựng lán trại nằm chắn ngang giữa lòng suối chẳng khác nào nằm chặn đường đi của cõi âm, là hành động xâm phạm lãnh thổ đầy lỗ mãng.
Chính vì thế, những ai vô tình phạm phải điều kỵ này, nhẹ thì bị bóng đè, gặp ác mộng thấy rồng rượt đuổi hoặc thấy người lạ đứng nhìn trân trân; nặng thì ốm đau li bì không rõ nguyên nhân sau chuyến đi. Rừng núi bao la nhưng cũng đầy quy tắc, muốn an toàn trở về, hãy chọn những gò đất cao ráo để hạ trại. Đừng vì một phút tiện lợi nơi suối cạn mà đánh cược cả sinh mạng mình với thủy thần và những thế lực vô hình nơi thâm sơn cùng cốc.









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét