Ngày 13/10/1972, chuyến bay 571 của Không quân Uruguay chở theo 45 người, phần lớn là thành viên đội bóng bầu dục nghiệp dư Old Christians Club đang trên đường sang Chile thì gặp nạn. Do sai lệch trong điều hướng và thời tiết xấu, máy bay đâm vào dãy Andes và vỡ nát giữa vùng núi phủ tuyết trắng xóa. 12 người t.h.i.ệ.t m.ạ.n.g ngay tại chỗ. Những người còn lại bị thương nặng, mắc kẹt ở độ cao hơn 3.500 mét, giữa nhiệt độ dưới 0°C và hoàn toàn biệt lập với thế giới.
Trong những ngày đầu, họ cố gắng tận dụng chút thực phẩm ít ỏi còn sót lại: vài thanh socola, rượu vang, chút đồ ăn nhẹ. Nhưng lượng thức ăn ấy nhanh chóng cạn kiệt. Hy vọng được cứu dần lụi tắt khi qua chiếc radio nhỏ, họ nghe tin chính quyền đã dừng chiến dịch tìm kiếm vì cho rằng không còn ai sống sót.
Thảm kịch chưa dừng lại ở đó. Một trận tuyết lở ập xuống, vùi lấp phần thân máy bay đang được dùng làm nơi trú ẩn, khiến thêm nhiều người t.h.i.ệ.t m.ạ.n.g. Cái lạnh, đói khát và thương tích khiến số người sống sót tiếp tục giảm dần.
Đứng trước lựa chọn không tưởng, họ phải đưa ra quyết định đau đớn nhất: sử dụng thithe những người đã c.h.ế.t vì tai nạn làm nguồn thực phẩm duy nhất để duy trì sự sống. Họ tranh đấu với niềm tin tôn giáo, với đạo đức, với nỗi ám ảnh tâm lý, nhưng cuối cùng, bản năng sinh tồn đã chiến thắng. Đó không phải là hành động man rợ, mà là một lựa chọn tuyệt vọng giữa sống và c.h.ế.t.
Sau 72 ngày mắc kẹt giữa “biển tuyết”, hai người trong nhóm, Nando Parrado và Roberto Canessa quyết định tự mình vượt núi để tìm sự giúp đỡ. Họ đi bộ suốt 10 ngày qua địa hình hiểm trở, không bản đồ, không thiết bị, cho đến khi gặp được người dân địa phương và báo tin cho chính quyền.
Ngày 23/12/1972, chiến dịch giải cứu chính thức được triển khai. Cuối cùng, chỉ 16 trong số 45 người sống sót trở về.
Câu chuyện sau này được gọi là “Phép màu Andes”. Nhưng phía sau hai chữ “phép màu” ấy là 72 ngày của đói khát, mất mát, dằn vặt và ý chí sống phi thường. Đây không chỉ là một tai nạn hàng không mà là bài học ám ảnh về ranh giới mong manh giữa văn minh và bản năng sinh tồn khi con người bị đẩy đến tận cùng giới hạn.









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét