Trong Đông y có câu “Hư bất thụ bổ” – nghĩa là khi cơ thể đã suy hư thì khó mà tiếp nhận được cái bổ.
Master. Hoàng Quốc Huy
Nghe qua thì ngược đời: người đã mệt, đã yếu thì đáng lẽ phải bồi bổ mới đúng. Nhưng thực tế, càng bổ lại càng… không hấp thu, thậm chí sinh thêm bệnh.
Cơ thể ta giống như một thửa ruộng.
Nếu ruộng khô cằn, đất chai cứng, mà đổ ngay một lúc quá nhiều phân tốt, thì cây chẳng những không lớn mà còn dễ chết thối.
Trong người cũng vậy.
Khi tỳ vị – nơi chủ về tiêu hóa và hấp thu – còn suy yếu, thì đồ bổ đưa vào chẳng khác nào rót nước vào chiếc bình nứt.
Không những không giữ được, mà còn sinh thêm đàm, thấp, tích trệ.
Nguyên nhân chính:
Tỳ vị vốn là “gốc rễ hậu thiên” – nơi nuôi dưỡng khí huyết sau sinh.
Một khi gốc rễ này suy, thì có ăn sơn hào hải vị, uống thuốc quý mấy cũng không tiêu được.
Đó chính là “hư bất thụ bổ”.
Nhiều người ăn cao lương mỹ vị mãi mà chẳng thấy hiệu quả, không hẳn vì không bổ, mà vì cơ thể chưa đủ lực để tiếp nhận.
Vậy phải làm thế nào?
Trong dưỡng sinh có câu:
“Dược bổ không bằng thực bổ – Thực bổ không bằng khí bổ.”
Thuốc bổ không bằng ăn uống hợp lý.
Ăn uống hợp lý cũng không bằng dưỡng khí, điều hòa khí huyết.
Khí chính là gốc.
Khi khí huyết thông suốt, tỳ vị ấm lên, thì ăn mới thấy ngon, ngủ mới sâu, sáng ra tỉnh dậy cảm giác đói, tiêu hóa nhẹ nhàng. Lúc đó mới là lúc cơ thể thật sự “chịu nhận” cái bổ.
Còn nếu miệng nhạt, bụng đầy, lưỡi dày rêu trắng, ăn chẳng muốn, người mệt rũ… thì tuyệt đối chớ ham thuốc bổ, kẻo “càng bổ càng hại”.
Nhớ một điều:
Bổ không phải lúc nào cũng tốt.
Chỉ khi cơ thể sẵn sàng thì bổ dưỡng mới thật sự có tác dụng.
Vậy nên, muốn hấp thu được, trước hết cần khai thông khí huyết, nâng đỡ tỳ vị, điều hòa tạng phủ. Lúc ấy, cái bổ tự nhiên sẽ vào, cơ thể cũng dần tự phục hồi.









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét